VỢ LÀ CƠM NGUỘI NHÀ TA

     

Cổng thông tin liên lạc và là nơi bàn bạc tâm tình,chia sẻ đáng nhớ của đồng hương thơm Kontum,thân hửu và các bạn đọc

*

Vợ là cơm thừa nhà taLại là phở tái thằng phụ thân láng giềng.

Bạn đang xem: Vợ là cơm nguội nhà ta


*

Bảo Sinh(chủ khách sạn tất cả mèo)

Tác trả của câu thơ trứ danh nói trên đó là nhà thơ dân gian Bảo Sinh – trong những ông “nghiện thơ” lục chén bát tên tuổi của làng thơ hài hà thành hôm nay.

Ông Nguyễn Bảo Sinh (với cây viết danh Huyền Thi) hiện ngụ ngơi nghỉ “Khách sạn chó-mèo” (ông Sinh chuyên marketing chó cảnh-mèo cảnh) tại hà thành tỉnh, hai Bà quận, Trương Định phố.Cho đến thời gian này, quanh đó Bút Tre tiên sinh đã đi vào dĩ vãng thì chỉ từ Bảo Sinh là một trong số lẻ tẻ vài công ty thơ dân gian “bẩm sinh” máy thiệt, còn sinh sống tới hôm nay.

Trong 1 trong các buổi giao lưu lại thơ làm việc trường viết văn Nguyễn Du, đại học văn hóa Hà Nội, bạn viết bài xích này đã “mục sở thị” ông Bảo Sinh “mần thơ” bài bác nào ra bài xích nấy. Mọi tín đồ dự buổi gặp mặt thơ hôm ấy cứ ôm bụng cười phớ lớ, nghiêng ngả.Phải công nhận là ông Bảo Sinh tất cả duyên phát âm thơ hài, lúc ông tằng tằng “nổ” ngay tắp lự một mạch mang đến hai chục bài bác thơ, mà bài bác nào cũng khiến cho người ta đề xuất khoái cái nhĩ- tai-thơ. Thơ ông có tác dụng vốn đang tức cười, lại được đọc bởi vì cái bộ điệu khôi hài đến hơn cả thản nhiên cùng đầy từ tin đã tạo nên một sức lôi kéo lạ thường. Tôi cứ lưu giữ mãi dòng dáng hăm hở đến bị tiêu diệt cười đi được, thời điểm ông “vặn người, vẹo mắt” trước cử tọa, khi ung dung đọc cả loạt những bài thơ sau:

Muốn mang lại trộm chẳng đến nhàĐề vào trước cửa đó là nhà thơ.

Muốn đuổi khách thoát khỏi nhàĐọc thơ được giải bọn họ ra tức thì.

Rồi :

Làm thơ chẳng dám nổi danhSợ quấn khủng bố bắt thành con tin.

Ngu tê mê được hưởng trọn thái bìnhLàm thơ bé cóc mong muốn mình lặng thân.

Đến :

Ái tình giả dụ uống đủ liềuLoài bạn sẽ thoát được điều tà dâm.

Ai ai cũng sống khỏa thânMặc quần sẽ lại khiêu dâm đa số người.

Này :

Hiện đại cơ mà không thiên nhiênLoài fan sẽ tới vị trí điên chỗ khùngThiên nhiên hoang dại tận cùngLoài bạn cũng đến chỗ khùng vị trí điên.

Tiếp :

Tôi tu với vợ tại giaVợ dài dằng dặc đâu là bến mơKhi tình khi ý cùng thơĐường suôn sẻ gánh thực, gánh hư trĩu đầyNằm mơ trên tấm thân gầyGánh xoàn đi đổ tủ đầy sông mê.

Còn :

Người ghi bia đá để đờiCòn tôi tìm địa điểm tôi ngồi nhằm quênNhìn trời nước dưới, mây trênCúi xem xét lại thấy nước trên mây trờiNgồi quên, quên không còn mây trờiHỏi thăm chẳng biết tên tôi là gì.

Xem thêm: Xem Phim Bí Mật Thảm Đỏ Tập 1, Phim Scandal: Bí Mật Thảm Đỏ 2012 Full Hd

Nữa :

Thiên tài cùng rất thằng điênCách nhau chỉ một đường biên giới mơ hồ.

Khi yêu dòng xích bên dưới chânThì xiềng xích ấy, là thần từ do.

Làm thơ anh chỉ nghiệp dưHội thơ chuyên nghiệp họ chưa đến vào

Yêu em anh cũng nghiệp dưHội yêu chuyên nghiệp hóa họ chưa mang lại vào.

Chưa không còn :

Làm thơ nhưng chẳng đi tùLà nhờ vào kiếp trước đang tu nghìn đời

Ễnh ương phễnh bụng kêu toCũng không chống được lũ bò đi quaThơ ca nghệ thuật nước taPhùng mang mở to mắt chỉ là ễnh ương.

Ông Bảo Sinh chơi khá thân với nhà văn Nguyễn Huy Thiệp. Nhấn xét về bạn một cách khá rẽ ròi về kĩ năng và nhân cách thơ, ông Thiệp cho biết thêm : “Nguyễn Bảo Sinh, sinh năm 1940, sống trong một mái ấm gia đình đã định cư những đời nghỉ ngơi Hà Nội. Thời trẻ, ông từng đi lính, từng là võ sư Judo. Trường đoản cú trẻ cho già, Nguyễn Bảo Sinh chỉ sống số 30, ngõ 167 Trương Định (ngõ Bảo Sinh).Gần như xuyên suốt đời không thể chuyển dịch đi đâu, luôn ở thuộc gia đình, bao quanh có bà xã con, anh em, bọn họ hàng, bạn hữu nhưng ông luôn luôn tự thừa nhận mình là một trong những tay sống trong giang hồ nước (!), một người tu tại gia (!).Nguyễn Bảo Sinh từng gồm hỗn danh là “Sinh chó”. Câu hỏi này duyên vì từ chuyện tất cả thật : Hồi bé, vốn tính ngỗ ngược, phụ vương ông là vắt Nguyễn Hữu Mão (năm nay 95 tuổi, cũng là người rất hay thơ) gồm lần khó tính bảo rằng:– phệ lên thì chó nuôi ngươi !Một lời là một trong những vận vào ! Lời nguyền của người thân phụ tự nhiên vận vào định mệnh đứa con. Trường đoản cú nhiều trong năm này Nguyễn Bảo Sinh vẫn sống bởi nghề nuôi chó mèo cảnh, nuôi kê chọi, cũng có thể có khi có tác dụng hậu cần cho những xới chọi gà khắp một vùng nội ngoài thành phố Hà Nội.*

Làm thơ, nuôi chó, chọi gàBa trò đùa ấy làm ta bơ phờSuốt ngày nửa tỉnh, nửa mơTrông ai cũng thấy nửa thơ nửa con kê !

Nguyễn Bảo Sinh khá điển hình cho một dạng bên thơ dân gian, vốn trường thọ từ xưa đến nay ở nhiều nơi trên cố kỉnh giới. Trí tuệ dân gian thông qua bề ngoài nói vần được truyền khẩu các khi biến thành ca dao, tục ngữ, thành lời các bài hát dân ca. Hoàn toàn có thể nhận ra quánh tính chính của lối thơ này, là ngơi nghỉ chỗ luôn ngẫm sự đời để từ đó rút ra những kinh nghiệm tay nghề sinh tồn, những kinh nghiệm sống. Vấn đề ngẫm sự đời ấy dựa trên những quan tiếp giáp trực tiếp ở hầu như ngành nghề, ở các hoàn cảnh nhiều lúc rất kỳ lạ lùng, thảng hoặc có.

Nhà thơ dân gian là fan trực tiếp làm việc trong cuộc, trực tiếp lội xuống bùn nhằm bắt những con cá chân lí vào cuộc sống. Yếu ớt tố tởm nghiệm cá nhân không thể share cho ai được đã tạo nên sự nhiều sự bất thần và độc đáo của lối thơ này. Và bài xích thơ “Mê-Ngộ” của Bảo Sinh dưới đó là một minh chứng sinh rượu cồn :

Khi mê bùn chỉ nên bùnNgộ ra mới biết trong bùn gồm senKhi mê tiền chỉ cần tiềnNgộ ra new biết vào tiền gồm tâmKhi mê dâm chỉ nên dâmNgộ ra bắt đầu biết vào dâm tất cả tìnhKhi mê tình chỉ nên tìnhNgộ ra bắt đầu biết trong tình gồm dâm

Cùng tầm thường một chuyến đò ngangKẻ thì lịch sự bến, kẻ đang trở vềLái đò lái mãi thành mêSang về chẳng biết, mình về hay sang ?

Con ta chưa hẳn của taTai họa của nó bắt đầu là của taCủa chìm của nổi trong nhàCủa ta rồi đã lại là của con.

Ông Bảo Sinh mang lại biết, vấn đề ông làm cho thơ, trọng thơ cũng một trong những phần ảnh hưởng từ ông nỗ lực thân sinh. Ông đề cập rằng ông rứa thân sinh của ông, ngày trước là 1 trong người trọng thơ có 1 0 2 ở vn này. Chắc hẳn rằng ông nuốm là người trước tiên trả tiền nhuận tai, có nghĩa là tiền trả cho người nghe thơ của mình. Thời gian năm 2000 mà ông rứa đã chi ra số tiền tới mức trăm triệu đồng để trả chi phí nhuận tai đủ biết ông là fan trọng thơ tới cả nào !Khi chuẩn bị mất, vắt cho gọi tất cả các nhỏ lại hỏi :“Thơ của phụ thân thế nào ?”Không ai trả lời, vì gồm ai gọi thơ của nỗ lực đâu. Chỉ có Bảo Sinh là bạn lên giờ đồng hồ :“Thơ của phụ vương hay lắm !”Ông thay nói “Thằng này còn có hiếu” rồi đi.Bảo Sinh cũng là tín đồ được hưởng cục bộ gia tài của ông ráng thân sinh nhằm lại, sẽ là những bài bác thơ của ông cố – một gia sản vô giá chỉ không được ghi vào bản di chúc.

Nhại mẫu thơ dân dã của Nguyễn Bính, khi gặp mặt thi hữu, ông Bảo Sinh thường ngâm nga :

Hôm xưa lên tỉnh giấc về làngÁo tải khuy bấm em có tác dụng khổ tôiBây tiếng quần trễ rốn lồiKhổ tôi, khổ cả bố tôi đang thiền.

Có thời điểm ông hứng lên :

Sông cầu nước tung lơ thơCó song trai gái ngồi hơ quần đùiCó quý ông thi sĩ dở hơiSông mong không ngắm, nhìn đùi cô em.

Rồi ông ưa thích :

Yêu nhau đến đứt cả khuyĐội mũ mặc áo giầy đi trên giườngAnh hùng đo vày huân chươngĐắm say đo vì chưng trên nệm khuy rơi.

Và có rất nhiều lúc thơ ông chua chát :

Không gì quá được thiên nhiênCách nhau lớp kính hôn tiên chẳng màngLy thân mà lại vẫn đồng sàngÂm dương cách biệt một màng cao su.

Xem thêm: Đề Kiểm Tra 1 Tiết Anh 8 Thí Điểm Lần 2, 2 Đề Kt 1 Tiết Anh 8 Thí Điểm Lần 2 Có Đáp Án

Nghe mấy đoạn thơ trên của Bảo Sinh, tôi cứ ngờ ngợ như đã làm được nghe thấy ở chỗ nào đó rồi. Tôi chợt nghĩ, hợp lý và phải chăng thơ dân gian rồi thơ cây viết Tre và Hậu bút Tre … là đồ vật thơ của đều người, mọi cá nhân góp vào trong 1 câu, mỗi ngày nhặt được một câu … nỗ lực là góp thành Bảo Sinh. Tuy thế nếu không có Bảo Sinh thì vấn đề “truyền khẩu” một bí quyết có hệ thống cho dòng thơ này còn có nguy cơ bị mai một, bị thất truyền … bởi thế ông mới trở thành một bên thơ dân gian trứ danh.