VIẾT BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 7 LỚP 8

     

Dẫn dắt vào đề bởi lời dạy của chưng Hồ. Nêu mục đích của tuổi trẻ với tương lai đất nước.

Bạn đang xem: Viết bài tập làm văn số 7 lớp 8

b) Thân bài.

– tại sao nói “Tuổi trẻ là tương lai đất nước”?

+ Tuổi trẻ lúc nào cũng đầy đủ sức khoẻ, có đủ ân cần để góp sức cho quê hương, khu đất nước.

+ Tuổi trẻ không bao giờ thiếu ước mơ với sự sáng sủa tạo.

+ gồm nhiệt huyết, sự táo khuyết bạo cùng sẵn sàng xả thân để tới các nơi trở ngại và làm cho những việc khó.

– Tuổi trẻ vn trong vượt khứ đã góp sức cho nước nhà như cố nào? (kể về một số trong những tấm gương nhưng mà em biết, như: Trạng Hiền, Lê Văn Tám, Nguyễn Văn Trỗi, Lê Bá Khánh Trình,…).

– Tuổi trẻ từ bây giờ cần làm những gì để hiến đâng cho khu đất nước?

+ Ra sức học tập tập.

+ Tham gia tích cực các chuyển động xã hội.

+ Thi đua lập các kết quả trong mọi nghành nghề dịch vụ của đời sống.

+ công ty động tiếp nhận và đảm đương dần những các bước của cầm hệ trước.

– Tuổi trẻ cũng cần khắc phục nhược điểm không có ích cho bản thân với tương lai của nước nhà (sự bồng bột, thói ỷ lại, thó ăn uống chơi sa đoạ,…).

c) Kết bài.

Tuổi trẻ nên ước mơ, đề xuất khát khao cống hiến. Tất cả như vậy, cuộc sống thường ngày mới đầy đủ ý nghĩa.

Đề 2:

a) Mở bài.

Mối quan hệ nam nữ giữa văn học với tình yêu đương trong lịch sử vẻ vang văn học.

b) Thân bài.

– vì sao văn học luôn luôn gắn bó cùng với tình thương?

+ do văn học tập là vai trung phong hồn dân tộc.

+ một trong những vẻ đẹp nhất của trung ương hồn dân tộc ấy là tình mếm mộ nhân loại.

– Văn học đính bó cùng với tình thương như thế nào?

+ Văn học tập nói lên nỗi khổ cực của đều kiếp người.

+ Văn học tập nói lên sự cảm thông so với nỗi đau của họ và gợi tình yêu mến trong mỗi trung tâm hồn fan đọc.

+ Văn học bồi dưỡng, cái đẹp tâm hồn bé người.

c) Kết bài.

Tình yêu thương thương đã trở thành một phẩm hóa học và là thước đo cao thâm của văn học. Nó cứu giúp vớt, dìu dắt, mến thương con bạn trong bây giờ và trê tuyến phố đến tương lai.

Đề 3:

a) Mở bài.

– rất nhiều tệ nạ làng mạc hội nào hiện đang rình rập và làm cho hại tới người trẻ tuổi và tương lai của đất nước?

– thể hiện thái độ của người trẻ tuổi ra sao?

b) Thân bài.

– Tuổi trẻ bây giờ thường mắc vào những loại tệ nạn như vậy nào?

– hiểm họa của các tệ nạn đối với mỗi cá nhân và thôn hội?

+ Thiệt sợ về vật dụng chất.

+ làm tan vỡ niềm hạnh phúc gia đình.

Xem thêm: Protocol Là Gì Và Các Giao Thức Mạng Phổ Biến Mà Bạn Nên Biết

+ bạn dạng thân mỗi cá thể mất sức sản xuất.

+ phát triển thành nỗi lo của buôn bản hội.

+ Làm tăng thêm các loại tệ nạn khác.

– dấn thức của thanh niên với những tệ nạn ra sao?

+ Còn mơ hồ.

+ Coi thường, cúng ơ, sinh sống buông thả,…

– cần được nhận thức vấn đề này ra sao?

+ Đây là giữa những con đường nhanh nhất có thể làm phá tan mọi điều tốt đẹp tuyệt vời nhất của mỗi nhỏ người.

+ đề xuất nhận thức đúng đắn, mặt khác góp ý, chỉ bảo mọi người cùng nhau “Nói ko với những tệ nạn xóm hội”.

c) Kết bài.

Khẳng định sự nguy hiểm của các tệ nạn. Đồng thời xác minh quyết trọng tâm tiêu trừ nó.

Tham khảo một vài bài viết:

1. Luận về nguyên lý văn chương

Phàm câu hỏi gì cũng có thể có nguyên lý. Nguyên lý tức là cái lẽ nền tảng gốc rễ của việc ấy. Văn chương cũng vậy. Đặt phải câu thơ câu hát, viết ra bài bác luận, bài xích văn, thì call là văn chương. Tuy vậy thử xem nền tảng của văn hoa ấy, bởi lẽ gì cơ mà có, vì ở đâu mà hình thành thì hotline là nguyên lý văn chương.

Cha người mẹ dạy con, giảng giải phần nhiều hơn lẽ thiệt, rẽ ròi kẽ tóc chân tơ. Hai bạn tự tình biệt ly với nhau, ấm lạnh ngọt bùi, nhắc hết nỗi này nhắc sang nỗi khác. Người bầy bà lỡ bước, thở dài than vắn, phàn nàn đông đảo số phận hẩm hưu. Đứa mục đồng đi chăn trâu, nhân khi mê thích chí nghêu ngao vài tiếng thân đồng, đó toàn là dòng mầm của văn vẻ cả. Nói cho cùng thì một tiếng cười cợt một giờ đồng hồ khóc của đứa con trẻ thơ, cũng là chiếc gốc văn chương.

Người ta tất cả tính tình, gồm tư tưởng, có ngôn từ văn tự, thì thoải mái và tự nhiên phải bao gồm văn chương. Tính tình bạn ta xúc cảm với nước ngoài vật, hình thành khi mừng, lúc giận, lúc vui, khi buồn, khi xót xa, khi ham mê muốn. Các mối tình ấy chứa ở trong bụng, tất phải phát ngày tiết ra nhời nói: đó có nghĩa là nguyên lý văn chương.

Tư tưởng cái lưu ý đến tự trong óc biết sáng tỏ lẽ đề nghị lẽ trái, biết phán đoán điều dở điều hay, biết suy xét đến hầu như lý cao xa, mắt không trông thấy tai ko nghe tiếng. Hồ hết điều nghĩ về ra được lại muốn tỏ cho người khác biết, đó cũng là nguyên lý văn chương.

Có tính tình, tất cả tư tưởng, mà lại nếu không có ngôn ngữ văn từ thì cũng không thành văn học được. Coi như giống như súc vật bao gồm cảm giác, tất cả tri thức, mà không có văn chương là bởi vì không có ngôn từ văn tự. Vậy ta đề nghị nhờ có ngôn ngữ văn tự mới có được tính tình tư tưởng của ta, thì ngôn ngữ văn tự cũng chính là cái nguyên tắc của văn chương.

Nói rút lại thì sở dĩ tất cả văn chương, một là bởi vì ở tính tình, nhị là vày ở bốn tưởng, tía là vị ở ngôn ngữ văn tự, kia là tía cái nền tảng gốc rễ trước nhất. Có tía cái căn cơ ấy, rồi gần như sự quan lại cảm ở hiệ tượng đưa đến bắt đầu thành ra văn học vậy.

Quan cảm bề ngoài, thì lại vị ở cảnh tượng của chế tạo hoá, vì chưng ở công việc của cuộc đời và ở cảnh ngộ của một mình.

Cảnh tượng của sinh sản hoá hiển chỉ ra trước mắt ta, nghìn hình muôn trạng, làm cho ta cần nhìn đề nghị ngắm, đề nghị nghĩ ngợi ngẩn ngơ. Ta cứ theo cái cảnh tượng ấy nhưng mà tả ra thì call là văn vẻ tả cảnh.

Công câu hỏi của cuộc đời, xảy qua mang lại mắt ta, chạm đến tai ta, câu hỏi gần việc xa, việc nhớn bài toán nhỏ, có bài toán ta ghét, có vấn đề ta ưa, làm cho ta đề xuất khen cần chê, yêu cầu cười buộc phải khóc. Ta cứ theo công việc đó mà lại ghi chép lại thì call là văn chương từ bỏ sự tuyệt là nghị luận.

Cảnh ngộ của một mình, khi gặp mặt được cảnh sung sướng, khi gặp gỡ phải cảnh chua cay. Ta nhân chiếc cảnh ngộ đó, ta mong mỏi giãi tỏ loại tình của ta thì điện thoại tư vấn văn chương từ bỏ tình tốt là thuật hoài.

Văn chương tuy nhiều, cơ mà đại ý thì bất ngoại tía điều ấy.

Cứ vì vậy thì văn hoa cũng là một cái lẽ từ nhiên, phải tất cả của trời phú bẩm cho người ta. Tuy nhiên người ta tuy có sẵn cái phú bẩm ấy, nhưng lại phi có tài cũng không tả được, mà tài năng phi gồm học thì văn vẻ cũng không vấn đề gì hay được.

Văn chương khác nhau với nhời nói thường. Nhời nói hay thì gặp mặt đâu nói đấy, miễn sao nói mang đến xuôi nhời, cho tất cả những người ta phát âm được ý bản thân thôi. Chớ văn hoa thì nên nói cho tất cả ý nhị, gồm văn hoa, yêu cầu xếp đặt cho ra nhời óng chuốt, ý tứ đầu đuôi phải quán xuyến cùng với nhau, new thành được văn chương.

Người làm cho văn chương, tương tự như một tay hoạ công. Hoạ công có khéo tay thì mới có thể vẽ đúng được hình tượng, văn chương có tài tình bắt đầu tả đúng được tinh thần.

Người có văn chương, lại như cây bao gồm hoa. Cây tất cả bồi dưỡng được không ít khí lực thì nở ra hoa mới được phổng pháp. Người dân có hàm súc được rất nhiều kiến thức bốn tưởng thì tả ra văn new được dồi dào.

Bởi các lẽ ấy cơ mà tài văn vẻ là tài thảng hoặc có, nhưng mà khoa văn học là khoa tối cao vậy.

Phan Kế Bính

2. để ý đến về câu hỏi học

Học để triển khai gì? thắc mắc ấy nghe ra thiệt là bình bình cũ rích, tưởng như ko ai chú ý đến; cơ mà cứ như các câu trả lời của các nhà học mang xưa ni thì tất cả một câu vắn tắt mà hoàn toàn có thể bao quát tháo được toàn thể và tính năng sự học tập là:

Học để triển khai người

Theo lời nói ấy, bao gồm kẻ lại bao biện rằng: Vậy thì không học không làm người được sao? tề như ông Hán Cao Tổ không học cơ mà làm một ông hoàng anh hùng; ông Hoắc Quang ko học cơ mà làm được công nghiệp lớn. Bên Âu Tây, nhiều nhà đại thiết yếu trị đại sáng sủa tạo, hoặc trọn đời ở trong các mỏ, các công xưởng nhưng làm được công việc to kia thì sao? còn ở trên đời biết bao nhiêu tín đồ vào ngôi trường nọ, đậu bằng kia, đào mãi trong trăm ngàn bộ sách, mồm nói ra rành là chuyện văn hào đông tây, cơ mà xét mang lại phẩm cách tính chất, tất cả điều mất cả tư cách làm tín đồ nữa. Nỗ lực thì lời nói “học để triển khai người” chưa phải là không đúng sao?

Phải, chỉ nói trông ko là “học”, thì tất cả hơi không rõ ràng mà lẫn lộn như trên, yêu cầu trước yêu cầu hiểu cái “học có tác dụng người” này chưa phải như bạn mình thường hotline là “đi học”. Theo lối thông thường người bản thân thì tất cả ôm sách tới trường, tất cả thầy dạy, tất cả thi tất cả đỗ, bắt đầu gọi là học. Nhưng cái học làm fan này thì khác hoàn toàn thế. Sao vậy? cái học làm người này, nói đến học khoá cần thiết thì tín đồ thông thường ai ai cũng có thể theo sức lực cùng bản năng của bản thân mình mà làm cho hết phận sự; mà kể tới chỗ cao diệu thì dầu thánh hiền kỹ năng cũng không có bất kì ai dám từ phụ, rằng đã làm được hoàn toàn cực điểm. Vì vì, sẽ là “người” thì ai ai cũng là người, mà nói đến sự làm bạn thì rất là bát ngát mà không tồn tại hạn lượng. Trăm năm ngắn ngủi, trẻ, lớn, già, chết không loại gì mới lạ. Tuy vậy kẻ thì thánh thánh thiện hào kiệt, kẻ thì dở người tiện dung phàm; bạn thì gồm công cùng với nhân loại, muôn đời ai cũng hinh hương, người lại hại giống hại nòi, trăm miệng cũng đông đảo thoá mạ. Không những thế mà thôi, có tác dụng một bạn về thời đại cổ, và làm cho một người ở thời đại nay không giống nhau; làm người ở nước giàu táo bạo với làm tín đồ ở nước yếu hèn khác nhau, suy ra đối với nước nhà mình và đối với thế giới nhân loại chung, cần làm người thế nào. Cảnh địa của người trăm chiều ko đồng nhau thì cái bí quyết làm fan cho xứng đáng thích hợp cũng chưa phải cùng một cách. Gần như chuyện mấy bậc vĩ nhân đông tây xưa nay, biết bao nhiêu điều đủ làm cho gương cho người sau học tập theo mà fan nào gồm chân tướng tín đồ nấy, mỗi người dạy cho tất cả những người sau một việc; bắt trước được một việc thì dầu ai hiểu thuộc trăm ngàn quyển sách cũng chẳng rộng chi.

Cái trường học nhằm “làm người” đó có nghĩa là cái cõi đời ta sinh sống vậy. Bao nhiêu sự khốn nặng nề ở đời, bao nhiêu sự kinh nghiệm người trước nhằm lại rất nhiều là những bài dạy đến ta. “Làm người” ngơi nghỉ đời đã khó khăn như trên đang nói thì “học có tác dụng người” chắc chưa hẳn chuyện dễ.

Xem thêm: Đoc Truyện Mê Vợ Quên Lối Về Audio Full Tác Giả Chiêu Tài Tiến Bảo

Trong loại trường học tập mông mênh kia, trắng xoàn chen lộn, sự lành sự ác, điều dở điều hay không thiếu thứ gì; nên ai đó đã đem thân tòng học tập ở loại trường ấy thì rất cần được có cặp đôi mắt biết quan tiếp giáp và loại não biết phán đoán để lựa số đông chuyện đáng làm cho theo, cùng hồ hết chuyện đáng trị cãi.