Mày đã biết quá nhiều

     

Diệp Tu ngậm đầy bong bóng kem tấn công răng mở máy tính lên, lập tức nhận ra một tập tin giữ hộ từ QQ.

Bạn đang xem: Mày đã biết quá nhiều

Người giữ hộ là Chu Trạch Khải, khung chat kế thanh loading còn tồn tại tin nhắn lại. Chu Trạch Khải là fan giản dị, sử dụng kiểu chữ đen kích cỡ 9 mang định từ bỏ hệ thống, Diệp Tu xoa cặp mắt ngủ mang đến sưng bụp quan sát màn hình máy vi tính một hồi, sau cùng nhận rõ cha chữ "làm sao đây" chèn thêm một emo xoắn cho méo mặt.

Diệp Tu gấp rút nhận ra có nào đó không ổn.

Chu Trạch Khải chat không nhiều chữ tuy nhiên lại xài emo cực kỳ phong phú. Không lâu trước đó, Diệp Tu sắp tạch vào trận đấu emo với một em teen vào trại huấn luyện, anh vội vàng tìm tức thì sự hỗ trợ từ cậu chàng 0x ngồi cạnh, Chu Trạch Khải cũng không hề giấu nghề, quăng tức thì gói emo mặt hàng tuyển của mình, còn dưng tận tay loại USB chính hãng từ bỏ Luân Hồi.

Diệp Tu vừa vướng mắc vì sao không gửi bởi QQ đến gọn, vừa cắm USB vào. Screen giao diện trống rỗng hiện tại lên, một folder emo nằm một mình bên góc trái, Diệp Tu di con chuột tới, 1.45G.

Tuy dịp đó Diệp Tu đã giải quyết và xử lý trận đấu bằng cách rất tín đồ lớn, dời trận địa sang trường đấu Vinh Quang, càn quét toàn bộ tên đồng lõa trong trại huấn luyện, nhưng mà anh vẫn cẩn thận nghiên cứu giúp gói emo này.

Là một thằng bọn ông chuẩn chỉnh man, Chu Trạch Khải chọn .eif với đậm phiên bản sắc riêng, tóm gọn thành 4 nhà đề thiết yếu – chín chắn e dè đầy tao nhã, xấu vượt cạn lời ahihi, chụt chụt ôm ôm bế lên cao, đáng yêu đồng tình tung bó hoa.

Còn loại emo xoắn mang lại méo mặt kia, Diệp Tu ko rõ nó có mở ra trong đống emo này không, mà lại tập tin
R%#.avi kèm theo quả thật đầy hương thơm khả nghi.

Diệp Tu rất ít lời, nhờ cất hộ yêu cầu video chat mang đến Chu Trạch Khải trước.

Thời gian còn sớm, Chu Trạch Khải vẫn nhanh chóng thức dậy, tín đồ còn vị trí giường, trái ngược với khuôn mặt đẹp mắt trai xán lạn, giao diện tóc như bị điện giật lại đựng chan phong cách bụi đời chợ lớn.

Diệp Tu chưa kịp mở lời, khuôn phương diện Chu Trạch Khải đùng một cái phóng đại trước màn hình, kèm một tiếng "Á" rõ rệt với du dương, hình hình ảnh xoay 360 độ, ở đầu cuối dừng ngay trần nhà phòng ngủ.

Lúc Chu Trạch Khải lộ diện lại bên trên màn hình, toàn bộ cơ thể cậu vẫn ngồi trùm trong chăn, tóc vờn gió đôi mắt nhập nhèm, nói năng ngắt quãng: "Điện thoại không gắng chắc."

"Đập đâu cũng chớ đập vào mặt chứ, buổi tối qua lại thức tối à?" Diệp Tu vừa nói vừa bấm thừa nhận tập tin, "Cũng không có gì đâu, nãy thấy em giữ hộ phim heo nên khẳng định coi em gồm bị thủ thuật nick ko thôi."

"Ừm, 3 giờ ngủ." Chu Trạch Khải cuối cùng mở mắt, mắt nhị mí sưng thành bốn năm mí, trông đuối bắt buộc tả, "Nhận được rồi?"

"Đang nhận đây, " Diệp Tu nói, "Em mau nằm tiếp đi, ngủ đủ rồi tính sau."

"Không ngủ nữa, dậy."

Chu Trạch Khải dứt lời tức thời xoay tín đồ xuống giường, lê dép cho trước bàn tắt sản phẩm công nghệ lạnh, kế tiếp cậu khoa tay trước màn hình ra hiệu mình mang đi rửa mặt.


"Em cứ live stream mang lại anh đi, gồm gì mắc cỡ chứ." Diệp Tu cười cợt ha hả, mở video clip vừa nhờ cất hộ tới, anh thoáng chú ý đã thấy ngạc nhiên, "A, trên đây chẳng đề nghị là nhóc Tám ư?"

Nhóc Tám là bé két cơ mà Chu Trạch Khải nuôi trong nhà, tuy chim đã tất cả tuổi, tuy nhiên tuân theo quy tắc đặt tên đến vật cưng, mèo béo rồi không thay đổi mèo già, két béo rồi vẫn call là tinh quái Tám.

Tuần trước Diệp Tu sang bên Chu Trạch Khải còn chơi thông thường với nó hết sức vui. Bé két này như thể sẽ thành tinh, thiên phú học tập tiếng người cực kì cao, so ra thì trình dẻo miệng còn cao hơn nữa thằng gia chủ nó.

Chu Trạch Khải dựng di động phụ thuộc vào chiếc gương ở bên cạnh bồn rửa tay, khẽ hất càm về phía Diệp Tu: "Anh nghe nó kìa."

Trên clip, rực rỡ Tám đứng dõng dạc trong lồng, đầu nghiêng trái té phải, rồi nó bất thình lình mở miệng: "Tiểu Chu tục tưng! tên nhóc xấu xa! tè Chu tục tưng! Két!"

Diệp Tu đã uống nước mém xịt đầy màn hình, lúc nuốt xuống còn tấn công ực rõ to, phân vân nên tức hay phải cười. Anh ngước đầu liếc về phía webcam, như quan sát trực diện Chu Trạch Khải: "Cái này cũng học được à?"

Kỳ nghỉ ngơi của Chu Trạch Khải vừa bắt đầu, Diệp Tu vẫn chạy sang thành phố S nghỉ ngơi. Tuy ông bà Chu đang qua tuổi 50, trung tâm hồn lại khôn cùng xì tin. Hai vợ ông xã biết Chu Trạch Khải ý muốn tiếp "bạn", bèn bỏ luôn thằng nhỏ ở nhà, nắm tay nhau cho thánh địa ngày hè hưởng tuần trăng mật.

Mùa hè của tp S hay nóng ghê khủng, đường chiếc dùng nướng tôm, nắp cống sử dụng tráng trứng, con tín đồ lúc còn sống chỉ hèn xâu thịt nướng một nhúm lá lốt. Hai fan chỉ mong muốn chết dí vào nhà gameplay hưởng hơi thiết bị lạnh.

Nếu tinh lực vượt dư quá lại làm cho chút hung tin mà ko thèm để ý; mà lại không thèm để ý chắc chắn là sẽ đùa mấy trò đặc biệt trước mặt nhóc Tám.

Với một nhỏ chim như nhãi con Tám, ai lớp diu tốt đờ cờ mờ không còn có sự không giống biệt, nó hoàn toàn có thể học hế nhô thank kìu uống ly nữa, cũng hoàn toàn có thể học tè Chu xấu xa đứng đắn xíu.

Diệp Tu vỗ trán, từ trách sao bản thân lại quên khuấy, lẽ ra phải xách nó ra bên ngoài mới phải.

Chu Trạch Khải vẫn đánh răng hăng say, phủ nhận bảo anh cứ nghe tiếp.

Nhóc Tám vẫn giữ tư thế đứng dõng dạc, kết hợp nhìn màn ảnh hắng giọng: "Tiểu Chu đừng mà! tè Chu chớ mà! không được ko được đâu! Két ~ đái Chu to quá! Đừng! Két!"

"Nó diễn lố quá, anh không kích động cho vậy." Diệp Tu chống má, gõ gõ ngón tay lên mặt.

Chu Trạch Khải kết thúc đánh răng, chớp chớp mắt.

Xem thêm: Quả Tu Hú Khác Quả Vải - Ngọt Thanh Mùa Vải Tu Hú Ở Minh Hóa

"Thiệt hả trời, anh lố hơn cơ à?" Diệp Tu bắt gặp Chu Trạch Khải gật đầu, cả cơ thể ru rú bên trên ghế, "Không thể nào, anh bao phủ nhận sự thật này."

Trong clip, rạng rỡ Tám cách sang bên đề xuất một bước, lại hắng họng: "A, tiểu Chu! Hôn! Hôn bụng nè!"

Diệp Tu vẫn bình tĩnh, cần sử dụng hết tốc độ tay phi tiêu triệu chứng cứ vào sọt rác, kế tiếp tiễn vong nó mãi mãi, tất cả chỉ mất chưa tới 1 giây. Anh kéo ghế lại sát camera, "Câu cuối chưa phải anh nói, lý giải mau, em dắt đứa như thế nào về trên đây chim loài chuột sau sườn lưng anh phải không?"

Chu Trạch Khải phồng má súc miệng, vẻ phương diện vô tội.


Diệp Tu kéo chống tủ lôi ra gói thuốc, xoa ngón tay rút một điếu ngậm vào miệng. Anh gặm đầu thuốc rồi rít sâu một hơi, góc nhìn vẫn quan sát Chu Trạch Khải rửa khía cạnh gội đầu cạo râu, sương tỏa nghi chết giả từ khóe miệng.

Chu Trạch Khải vệ sinh xong xuôi xuôi, đầu ướt sũng bong khỏi toilet: "Em nói."

Diệp Tu ngó cậu: "Em nói gì?"

Chu Trạch Khải trợ thời dừng, xấu hổ mỉm cười bảo: "Hôn bụng nè."

"Sao anh lại ko nhớ?" Diệp Tu cầm cố ý hỏi.

Ngoài miệng bảo không, tuy thế anh vẫn còn nhớ với máng. Sau thời điểm giải nghệ, Diệp Tu được mời vào làm việc cho Liên minh, sẵn luôn tiện kiêm chức nuốm vấn trở nên tân tiến cho doanh nghiệp Vinh Quang. Hằng ngày sáng 9h đi chiều 5 tiếng về, chuyện đề xuất anh quan tiền tâm hiếm hoi lắm. Phiên bản thân Diệp Tu cũng chưa phải tuýp body toàn thân chuẩn, lại thêm cuộc sống ấm no quá mức, giờ tháo dỡ đồ ra là toàn thịt, một múi xung quanh bụng càng rõ ràng hơn, dù rằng trọng lượng không tăng mấy, mặc quần áo vào trông chẳng không giống gì trước đây.

Chu Trạch Khải mừng húm phát hiện, cậu đâm nghiện trò đời chọc ngoáy bụng Diệp Tu. Câu nói trên chắc hẳn rằng cũng được thốt ra vào lúc ấy, nhưng đúng là bao nhiêu lần, hai tín đồ lại không nhớ nổi. Thường thì chả ai nhớ mấy chuyện râu ria cố cả.

Chu Trạch Khải cũng hiểu rõ sâu xa không vun trần: "Ai biết đâu."

Bất chợt, Diệp Tu nhớ tới emo và loại chữ đi kèm cái video xấu hổ kia, anh bèn tráng lệ đập bàn chất vấn: "Nửa tối gửi đặc điểm này cho anh, định rù quyến anh hả?"

"Không," Vẻ phương diện của Chu Trạch Khải cũng nghiêm túc hẳn, ". . . Đêm nay ba bà bầu sẽ về nhà."

Diệp Tu ngó quý phái hung thủ theo bạn dạng năng, tất cả điều không tồn tại nhóc Tám chim thật giá thật ngơi nghỉ đây, anh chỉ đành trừng đôi mắt nhìn lịch sử xóa tập tin, hút thêm một điếu bình tâm lại.

Dù sao cũng chính là bậc thầy phương án của Vinh Quang, thời gian Diệp Tu đổi điếu thuốc, lao động trí óc đã mau lẹ nghĩ ra một sáng sủa kiến.

"Chiều ni anh đến thành phố S." Anh bảo.

Chu Trạch Khải chưa kịp hỏi, Diệp Tu vẫn tự bản thân giải thích: "Chúng ta không thể cách làm sao khác xung quanh dạy lại thôi. Anh tính dắt nó mướn hotel gần công ty em, mang đến nó nghe cái tiện ích học giờ đồng hồ Anh "30 ngày vòng xung quanh nước Mỹ" hồi đi tấn công giải, nghe suốt 10 ngày nửa tháng, chắc rằng nó vẫn quên sạch mấy lắp thêm từng học trước đó ngay ấy mà."

"Học tiếng Anh?" Chu Trạch Khải hỏi.

"Đúng, giờ Anh, " Diệp Tu mở website tra vé đồ vật bay, "Dì cùng với chú tất cả hỏi thì em cứ bảo nó đi du học rồi."

Chu Trạch Khải lạng lẽ hơn mười giây, bắt đầu nhếch miệng như ao ước nói điều gì, nhưng ở đầu cuối lại chẳng nói gì cả.

Cậu ngồi trong chống khách, rạng rỡ Tám cũng của phòng khách, trong khung cảnh vắng lặng ấy, hàng loạt tiếng đập cánh đệm thành background music, tiếp chính là tiếng hét cao ráo của rạng rỡ Tám: "Két~ hôn bụng nè!"

"Lỡ sửa ko được thì tính sao đây? Tiền hotel cũng rộng 300 một đêm, bản thân lỗ quá rồi. " Diệp Tu rầu rĩ, "Nếu nó đi luôn, ba chị em em tất cả hỏi tội không?"


"Có." Chu Trạch Khải nuối tiếc nuối xác nhận.

Diệp Tu nhăn nhúm cả khía cạnh mày.

"À..." Chu Trạch Khải để ý đến thêm chốc nữa, tự nhiên nói, "Có cách."

"Cách gì nói nghe chơi?" Diệp Tu xốc tinh thần lên hẳn.

"Nhà ở khu J." Chu Trạch Khải nói.

Chu Trạch Khải còn tồn tại nhà riêng nghỉ ngơi gần câu lạc bộ Luân Hồi, thường xuyên cậu vẫn ở cam kết túc xá, item để đó không người nào dùng, lâu ngày chưa được dọn dẹp. Lần nào Diệp Tu đến chơi cũng ở luôn trong nhà cha mẹ.

"Dọn dẹp nhà tại khu J, anh với nó làm việc đó?" Diệp Tu gọi ngay.

Chu Trạch Khải gật đầu.

"Cũng chưa phải không được, " Diệp Tu sờ cằm, mau lẹ không kiềm được bật cười: "Xài sang trọng thật, kim ốc tàng két."

"Cứ vậy trước đã, " Chu Trạch Khải nói, "Để em để vé."

"OK, đặt ngừng thì gửi thông tin cho anh, anh thu dọn hành lý trước," Diệp Tu đứng lên, "Chuyện khác chạm mặt mặt rồi tính sau."

Chấm xong xuôi cuộc video call, Chu Trạch Khải nhìn chú ý điện thoại hồi lâu, tiếp đó cậu khẽ mỉm cười, vừa mở ứng dụng đặt vé vừa vực dậy đi mang lại trước lồng chim.

"Két—— uống ly nữa!" tinh ranh Tám hớn hở nói.

"Đừng để lộ đấy." Chu Trạch Khải sờ đầu nó qua song sắt vào lồng.

Nhóc Tám vỗ cánh kiêng né: "Tiểu Chu xấu xa! đái Chu xấu xa! Két!"

Chu Trạch Khải nháng sửng sốt, bật cười ra tiếng.

Xem thêm: Giáo Án Tiểu Đội Xe Không Kính Cho Văn Lớp 9, Giáo Án Bài Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính

Cậu gửi thông tin vé máy bay cho Diệp Tu qua QQ, lại cách đến hành lang cửa số duỗi thẳng vai, sau cuối mới xoay fan về phía tinh ranh Tám đang miệt mài bắn rap thở dài.