ÂM THẦM (HÀN MẶC TỬ

     
Ai mua trăng, tôi buôn bán trăng choTrăng nằm im trên cành liễu chờ chờAi sở hữu trăng, tôi chào bán trăng choChẳng bán tình duyên ước hẹn hò.Đường lên dốc đá nửa tối trăng tà nhớ mẩu truyện xưaLầu ông Hoàng đó thuở nao chân Hàn mặc Tử đã quaÁnh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ cat dài thêm hoang vắngTiếng chim kêu đau thương như nức nở dưới trời sươngLá rơi rơi gần đây sao cứ ngỡ bước chân người tìm tới giữa đêm buồnĐường lên dốc đá nhớ xưa hai bạn đã một đợt đếnTình yêu thương vừa chớm xót thương đến chàng cuộc sống phế nhânTiếc nắm cho thân trai, một ít đời không qua hếtTrách nỗ lực cho tơ duyên không thắm nồng đã vội tanHồn bất tỉnh nhân sự ngư cuồng loạn cho trời khu đất cũng tang thương, mà khổ đau niềm riêng.Hàn Mạc Tử xuôi về quê cũ, đậy thân nơi nhà hoangMộng rứa hỡi thôi chớ thương tiếc, tủi cho nhau mà thôiTình sẽ lỡ xin một câu hứa, kiếp sau ta trọn đôiCòn gì nữa thân tàn xin để 1 mình mình đơn côi.Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn ốm đón chân đại trượng phu đếnNgười xưa như thế nào biết, vùng xưa ngập đường pháo cưới kết hoaChốn hoang liêu tiêu sơ Hàn lặng lẽ nghe trăng vỡXót mến thân bơ vơ, đến đến một trong những buổi chiều kiaTrời đất như xoay cuồng khi hồn phách vút lên caoMặc Tử nay còn đâu?Hàn Mạc Tử xuôi về quê cũ, giấu thân địa điểm nhà hoangMộng thay hỡi thôi chớ thương tiếc, tủi cho nhau mà thôiTình sẽ lỡ xin một câu hứa, kiếp sau ta trọn đôiCòn gì nữa thân tàn xin để 1 mình mình đối kháng côi.Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn nhỏ đón chân quý ông đếnNgười xưa như thế nào biết, chốn xưa ngập mặt đường pháo cưới kết hoaChốn hoang liêu tiêu sơ Hàn lặng lẽ nghe trăng vỡXót thương thân bơ vơ, mang đến đến một buổi chiều kiaTrời đất như xoay cuồng khi hồn phách vút lên caoMặc Tử nay còn đâu?Trăng tiến thưởng ngọc, trăng ơn tình chưa phỉTa quan sát trăng, khôn xiết ngùi ngùi trăng.
Ngậm thơ: Ai cài trăng tôi cung cấp trăng choTrăng ở im trên cành liễu ngóng chờAi thiết lập trăng tôi buôn bán trăng choChẳng cung cấp tình duyên mong hẹn hò.1. Đường lên dốc đá nửa đêm trăng tà nhớ câu chuyện xưa Lầu ông hoàng kia thuở nao chân Hàn mặc Tử đã quaÁnh trăng treo nghiêng nghiêng bờ cát nhiều năm thêm hoang vắngTiếng chim kêu đau thương như nức nở bên dưới trời sươngLá rơi rơi đâu trên đây sao cứ ngỡ bước đi người tìm đến nửa đêm buồn2. Đường lên dốc đá nhớ xưa nhì người đã một lượt đến tình cảm vừa chớm xót xa cho đại trượng phu cuộc sống phế nhânTiếc nỗ lực cho thân trai một phần đời chưa qua hếtTrách vậy cho tơ duyên không thấm nồng sẽ vội tanHồn bất tỉnh nhân sự ngây điên cuồng cho trời khu đất cũng chảy thương mà thống khổ niềm riêngĐK: Hàn mang Tử xuôi về quê cũ vệt thân vị trí nhà hoang Mộng cố gắng hỡi thôi đừng thương nhớ tiếc tủi cho nhau mà thôi Tình đã lỡ xin một câu hứa hẹn kiếp sau ta trọn đôi Còn gì nữa thân tàn xin nhằm một mình mình solo côi 3. Search vào cô solo đất Qui Nhơn nhỏ xíu đón chân đấng mày râu đến tín đồ xưa làm sao biết chốn xưa ngập con đường pháo cưới kết hoaChốn hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thầm nghe trăng vỡXót mến thân bơ vơ cho tới 1 trong các buổi chiều kiaTrời đất như con quay cuồng khi hồn phách vút lên cao mang Tử nay còn đâu* (Trăng vàng ngọc trăng trăng ơn nghĩa chưa phỉTa chú ý trăng khôn xiết bùi ngùi trăng)