Dây thép gai đâm nát trời chiều

     

Đề bài: Bình giảng đoạn thơ sau đây trong bài xích Đất nước của Nguyễn Đình Thi: Ôi đầy đủ cánh đồng quê bị ra máu Dây thép gai giã giập trời chiều phần lớn đêm lâu năm hành quân nung nấu ăn Bỗng hoảng loạn nhớ mắt bạn yêu.

Bài thơ Đất nước được Nguyễn Đình Thi chế tác trong 8 năm (1948-1955) gần như là suốt trong chiều nhiều năm của cuộc binh đao chống Pháp. Hình hình ảnh “đất nước” được công ty thơ ôm ấp đến độ “chín” để dựng lên một tượng đài đất nước tổng thích hợp – khái quát: một quốc gia hiền hòa – bất khuất, một giang sơn tình nghĩa – anh hùng, một đất nước trưởng thành – lan sáng!

Trong mẫu tượng đài quốc gia ấy, hoàn toàn có thể lấy ra số đông gương mặt đất nước giống như các hình khối, mảng màu tạo nên vẻ đẹp tổng hòa hợp của nó. Tất cả hình ảnh đất nước đẹp mắt giàu (Những cánh đồng thơm mát… phần lớn dòng sông đỏ nặng phù sa, có tiếng vọng quật cường từ xa xưa (Đêm đêm rì rầm trong tiếng khu đất – đều buổi thời trước vọng nói về), có cả hào quang đãng chiến thắng tỏa nắng Nước việt nam từ huyết lửa — Rũ bùn vùng lên sáng lòa). Nhưng những nhất là hình hình ảnh đất nước trong chiến tranh. Cần chăng đó là hình khối công ty đạo, là gam màu chủ yếu của tượng đài Đất nước của Nguyễn Đình Thi? một trong những hình ảnh ấy, fan đọc lúc này vẫn còn lưu luyến mãi đông đảo câu thơ tài ba cô đúc kết tinh của thi sĩ:


Ôi hồ hết cánh đồng quê chảy máu Dây thép gai đâm giập trời chiều gần như đêm lâu năm hành quân nung đun nấu Bỗng hoảng loạn nhớ mắt người yêu.

Bạn đang xem: Dây thép gai đâm nát trời chiều

Cái tài ở đây trước hết là sự việc cô đúc. Nó là hiệu quả của một cảm hứng thơ vẫn “chín”. Cảm giác có “chín” thì ý tưởng mới thành hình tượng và hình tượng new hàm đựng được nhiều ý nghĩa. Chỉ tứ câu thơ mà hình hình ảnh đất nước trong cuộc chiến tranh đã hiện hữu thật đậm nét với đầy ấn tượng. Nhị câu trên là hình ảnh đất nước đau thương vày chiến tranh bài trừ của quân thù, nhị câu dưới là khuôn mặt đất nước hero – thủy chung trong cuộc đao binh chống nước ngoài xâm của dân tộc. Mà lại cô đúc mà lại tài hoa – trong hình ảnh, ngôn ngữ và biện pháp nói của Nguyền Đình Thi – để cho khổ thơ sống thọ bền trong lòng người đọc.


*


Thơ binh cách thường nói đến hình hình ảnh đất nước nhức thương trong chiến tranh. Tuy thế mỗi đơn vị thơ lại có cách dành riêng tùy theo cảm hứng thơ và yếu tố hoàn cảnh sáng tác. Bên đó sông Đuống của Hoàng cầm, kia là:


Quê mùi hương ta, những ngày kinh khủng Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn Ruộng ta khô công ty ta cháy Chó ngộ một lũ Lưỡi nhiều năm lê sắc đẹp máu Kiệt thuộc ngõ thẳm bờ hoang…
Hình hình ảnh thơ thiên về rõ ràng là do cảm giác bộc phát “rào lên to gan mẽ” vào một tối thức trắng nhằm viết nên bài bác thơ lúc ông nghe tin giặc chỉ chiếm đóng và tàn phá, quê nhà thân yêu của mình. Vào câu thơ của Nguyễn Đình Thi, ta chỉ thấy bao gồm hình hình ảnh khái quát như những biểu tượng để nói về đất nước đau thương. Đó là do cảm xúc thơ đã có ấp ủ, tích lũy trong tương đối nhiều năm tháng, do nhà thơ đã tận mắt chứng kiến nhiều hình ảnh đất nước nhức thương, nay cô đúc, tổng quan lại trong nhị hình ảnh:
Câu bên trên là nỗi nhức vật chất, câu bên dưới là nỗi đau tinh thần. Đất chảy máu, trời bị đâm nát. Nỗi nhức càng trọn vẹn thì lỗi lầm quân giặc càng ông chồng chất, chiến tranh bài trừ càng tàn bạo. Đất làm những gì có tiết nhưng ở chỗ này những cánh đồng quê đang chảy máu. Phần đông cánh đồng quê lặng bình bao đời chỉ xanh màu sắc khoai lúa, giờ đây đã bị chảy máu vì bom đạn tình địch trút xuống. Nhờ phương án nhân hóa cơ mà sức shop của hình hình ảnh còn mở rộng, đi xa. Không những cánh đồng mà khung người Tổ Quốc đang dần chảy máu, con bạn và cuộc sống cũng sẽ chảy máu. đông đảo cánh đồng quặn đau với cả quốc gia cũng quặn đau. Toàn bộ là do chiến tranh hủy diệt, vày tội ác của quân thù. Hình hình ảnh thơ mới lạ, cô đúc, sáng chế mà lại thân cận tự nhiên. Phiên bản thân nó có sức sexy nóng bỏng mạnh với sức bao gồm cao. Câu thơ lộ diện một trời can hệ và nói với chúng ta nhiều điều sâu sắc.

Xem thêm: Trời Buồn Trời Đổ Cơn Mưa Chế, Thơ Chế Trời Buồn Trời Đổ Cơn Mưa


“Dây thép gai đâm giập trời chiều” mang dáng dấp một câu thơ văn minh phương Tây. Tiến bộ trong hình hình ảnh và trong giải pháp nói. “Dây thép gai” là hình hình ảnh của chiến tranh văn minh tàn khốc, cho đến lúc bấy tiếng (năm 1955 khi bài xích thơ ra đời) còn không được dùng những lắm trong thơ. Nhưng mà “dây thép gai” và lại “đâm nát trời chiều” thì đó là một trong những cách nói mới mẻ của Nguyễn Đình Thi. Một vật chũm thể, nhọn nhan sắc (dây thép gai) lại “đâm nát” một chiếc gì bên cạnh đó là vô hình, trừu tượng – một cảnh trời chiều êm ả, thơ mộng? với cảnh “trời chiều” ở đây có đề nghị là đặc trưng cho cuộc sống tình cảm, cho niềm hạnh phúc của con người? vào sự trái chiều đó “dây thép gai” lại càng tàn bạo, man rợ, tội ác kẻ thù càng dày cao, ông chồng chất. Câu thơ vẫn nói lên thấm thía cái nỗi đau lòng tin của quốc gia trong chiến tranh và cáo giác đến tận chiều sâu tội tình quân giặc cướp nước: bài trừ đến cả đời sống tình yêu của con người. Trong bài bác thơ Đất nước, ta cũng gặp mặt những biện pháp nói giống như như thế:
Xiềng xích chúng cất cánh không khóa được Trời đầy chim với đất đầy hoa Súng đạn chúng bay không bắn được lòng dân ta yêu thương nước yêu mến nhà.

Xem thêm: Danh Sách Việc Làm Part Time Quận 2 Tai Tại Thành Phố Hồ Chí Minh


Đất nước, trong chủ chốt của nó, đó là nhân dân, với ở đây, được bộc lộ bằng hình hình ảnh người lính đánh giặc:
Câu trên là anh hùng, câu bên dưới là tình nghĩa, và hai phẩm hóa học đó phối hợp một cách hài hòa tự nhiên như nó vốn tất cả trong cuộc sống người bộ đội – nó là bản chất của anh bộ đội cụ Hồ, là đặc trưng tính phương pháp của con người việt nam Nam, của dân tộc bản địa Việt Nam. Nhị câu thơ thật như cuộc đời, như chổ chính giữa trạng tín đồ lính tuy vậy lại siêu tài hoa nghệ sĩ. Một chữ “dài” sau chữ “đêm”, một chữ “nung nấu” sau chữ “hành quân” vừa cho ta thấy được chiếc gian khổ, lại mang đến ta cảm được loại ý chí tôi luyện, loại ngọn lửa phẫn nộ trong lòng người lính – nó là sức mạnh tính thần để thành công quân thù. Câu thơ máy hai là một câu thơ đẹp, có nét riêng khôn xiết Nguyễn Đình Thi:
Một chữ “bồn chồn” mà ta gọi được trọng điểm hồn của tín đồ lính cũng dào dạt yêu thương thương, đầy ấp nhớ nhung. Tuy vậy “nhớ mắt bạn yêu” thì quả là mớ lạ và độc đáo và cũng thật tinh tế. Chính Hữu chỉ viết về bạn lính dân cày “Giếng nước cội đa nhớ bạn ra lính”. Quang Dũng lãng mạn hơn trong người lính Tây Tiến “Đêm mơ thủ đô hà nội dáng kiều thơm”. Vào thơ, Nguyễn Đình Thi hay kể tới “mắt fan yêu” và ở đây, fan lính của ông cũng “bồn chồn nhớ mắt fan yêu”. Gồm phải do mắt là “cửa sổ vai trung phong hồn”, là nơi giao lưu giữ tình cảm? (Ca dao xưa cũng nói: mắt thương ghi nhớ ai – mắt ngủ không yên): Và bao gồm phải bằng hình ảnh này, đơn vị thơ đã mang đến cho ta một vẻ rất đẹp mới đáng yêu và dễ thương của người lính?
Khắc họa hình ảnh người bộ đội để nói lên khuôn mặt đất nước, đó là 1 trong cách nói nghệ thuật, và mặc dù có những cụ thể cụ thể, về phiên bản chất, hình hình ảnh này vẫn mang tính chất khái quát nhằm nói lên phẩm chất anh hùng – chung thủy của dân tộc Việt Nam. Tương tự như hình ảnh “gốc lúa bờ tre” mang ý nghĩa sâu sắc biểu trưng trong bài thơ:
Bốn câu thơ nhưng mà đầy ắp thông tin, hàm chứa biết bao ý nghĩa, dồn nén những năng lượng, đang khắc họa rõ nét và thâm thúy gương mặt giang sơn trong chiến tranh. Đó là 1 trong khổ thơ tuyệt trong bài xích thơ Đất nước nổi tiếng của Nguyễn Đình Thi mà nguyên nhân sâu xa là cảm hứng thơ vẫn “chín” để có thể tạo ra đông đảo hình hình ảnh thơ cô đúc, mới lạ và những phương pháp nói sáng chế trong thơ.

Thảo luận đến bài: Bình giảng đoạn thơ “Ôi gần như cánh đồng quê chảy máu…” trong bài xích Đất nước của Nguyễn Đình Thi