Kể Chuyện: Búp Bê Của Ai Trang 138 Sgk Tiếng Việt 4 Tập 1

     
– nói lại mẩu truyện Búp bê của người nào bằng lời nhắc của búp bê. Chị Nga là cô bé bỏng ham nghịch và giường chán. Hè vừa rồi, chị Nga đòi chị em mua bằng được tôi một búp bê tương đối đẹp, má hồng, đôi mắt xanh, tóc xoàn óng.

Bạn đang xem: Kể chuyện: búp bê của ai trang 138 sgk tiếng việt 4 tập 1


Chị Nga là cô nhỏ xíu ham chơi và chóng chán. Hè vừa rồi, chị Nga đòi người mẹ mua bởi được tôi một búp bê tương đối đẹp, má hồng, mắt xanh, tóc kim cương óng.
*

Kể lại mẩu chuyện Búp bê của người nào bằng lời nói của búp bê.

* tham khảo cách đề cập dưới đây:

1. Chị Nga là cô nhỏ bé ham đùa và chóng chán. Hè vừa rồi, chị Nga đòi người mẹ mua bởi được tôi một búp bê hơi đẹp, má hồng, đôi mắt xanh, tóc đá quý óng. Nhưng lại chỉ đùa được không nhiều lâu, chị Nga đã bất chấp tôi trên nóc tủ cùng với mấy thứ đồ dùng chơi khác cho vết mờ do bụi bám.

Xem thêm: Tổng Hợp Những Câu Tục Ngữ Về Con Người Và Xã Hội, Soạn Bài Tục Ngữ Về Con Người Và Xã Hội

Trời trở rét, tôi chỉ với mỗi cái áo lót mỏng mảnh vì cỗ váy áo của mình chị Nga sẽ đem giặt rồi bỏ ở chỗ nào không rõ. Một đêm, trời rét mướt quá, tôi run cố cập và khóc thút thít. Chị Lật Đật tròn xoay đang ngủ, tỉnh dậy dụi đôi mắt hỏi:

– làm sao em khóc?

– Em không tồn tại quần áo yêu cầu rét lắm! Còn chị, may mà lại mũ áo dính liền với người nên chị Nga không túa ra được.

Chị Lật Đật chép miệng:

– Cô ấy tệ thật! Chơi ngán rồi là chẳng lúc nào còn quan liêu tâm chăm chú tới bọn mình.

Xem thêm: Active Window Là Gì ? Cách Activate Windows 10 Bản Quyền Đơn Giản

Tôi nức nở:Advertisements (Quảng cáo)


– Em không thích sống cùng với chị ấy nữa đâu! Em đi đây!

Nói xong, tôi tìm cách leo lên tường, chui qua lỗ thông hơi rồi nhảy ra phố. Chị Lật Đật điện thoại tư vấn tôi lại thế nào cũng không được bèn thức tỉnh chị Nga. Dẫu vậy chị Nga vẫn ngủ vùi vào chăn. Chị Lật Đật tiếc nuối rằng mình tròn xoay, không tồn tại chân. Nếu như có, có thể chị cũng trở nên bỏ đi nốt.

Sáng hôm sau, hơn bảy giờ chị Nga mới thức dậy. Quan sát lên nóc tủ ko thấy tôi chị ấy kêu ầm lên: “Ai đem mất búp bê của bé rồi?”. Bà mẹ chị bảo hãy cần cù tìm ở góc tủ xuất xắc trong gầm giường. Chị Nga miễn cưỡng làm theo, nhưng mà tìm đâu đã cho ra tôi nữa?!

Đêm hôm trước, bay được ra ngoài, tôi vui mắt chạy một mạch sang bên kia phố. Tuy thế đêm tối, trời lạnh, quan trọng đi tiếp được, tôi đành phải tìm đến một gốc cây to, đưa vào đống lá khô đến đỡ rét. Sáng sủa hôm sau, một cô nhỏ nhắn đi ngang qua, nom thấy tôi nằm trong đống lá ngay tức khắc reo lên:

– Ôi! bé búp bê xinh quá nhưng mà ai quăng quật đi nuốm này ? Hoài của!

Cô bé xíu mang tôi về nhà, lau rửa cẩn thận. Cô bảo:

– Búp bê sao không có áo ? Tội nghiệp! Chị đang may đầm áo đẹp đến em nhé!

Thế rồi cô bé hí húi giảm may mang lại tôi một cỗ váy áo vô cùng đẹp. Đến đêm, cô ôm tôi ở ngủ. Trong khoảng tay quan tâm của cô, bên dưới lần chăn len ấm áp, tôi cực kỳ sung sướng. Tôi thỏ thẻ bên tai cô nhỏ nhắn đang hay mộng đè trong giấc ngủ: