BÀI THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU

     
GD&TĐ - Xuân Quỳnh là chị em thi sĩ bao gồm trực cảm mạnh. Trực cảm từ trực giác của linh cảm. Tuyệt nhất là mảng thơ tình chị viết ngay sát cuối đời mình. 

Xuân Quỳnh

Thơ tình cuối mùa thu...

Bạn đang xem: Bài thơ tình cuối mùa thu

Cuối trời mây white bay

Lá vàng thưa thớt quá

Phải chăng lá về rừng?

Mùa thu đi thuộc lá

Mùa thu ra hải dương cả

Theo dòng nước mênh mang

Mùa thu với hoa cúc

Chỉ còn anh cùng em

Chỉ còn anh và em

Là của mùa thu cũ

Chợt làn gió heo may

Thổi về xao rượu cồn cả

Lối đi quen chợt lạ

Cỏ lật theo chiều mây

Đêm về sương ướt má

Hơi giá qua bàn tay

Tình ta như hàng cây

Đã qua mùa bão gió

Tình ta như chiếc sông


Đã yên ổn ngày thác lũ

Thời gian như thể gió

Mùa đi thuộc tháng năm

Tuổi theo mùa đi mãi

Chỉ còn anh cùng em

Chỉ còn anh cùng em

Cùng tình yêu ở lại

Kìa bao tình nhân mới

Đi qua cùng heo may.

Một sự mơ hồ cách biệt, cô quạnh mong manh như thốt nhiên đến, bỗng đi lúc nhịp tim 1 thời rạo rực yêu thương đương của chị nay có lúc lỡ nhịp tiếc nuối trong một thấp thỏm vô hình như thế nào đó. Nhưng sức sinh sống tình yêu trong con bạn thi sĩ trỗi dậy để khẳng định tự tin mặc dù biết rằng cuộc sống không dễ dàng và đơn giản thế.

Chị lựa chọn thời tự khắc giao mùa là lúc hoàn thành một mùa và mừng đón một mùa mới. Khi ấy, các bước đi vội vã, gấp gáp của thời gian luôn vang động, ngân vọng, níu kéo hơn lúc nào hết trong lòng người. Gieo vào đó một tiếc nuối cay đắng, một hồi hộp ngóng chờ. Cảm nhận đổi thay thiên nhiên để thừa nhận thức cầm đổi phiên bản thân.

Thơ tình cuối ngày thu được để trong cảnh quan thiên nhiên của bản thân mình vào dòng thời hạn như một một ám hình ảnh không nguôi vì: Sự tan trôi không ngừng của cuộc sống, bởi sự hữu hạn, ngắn ngủi của niềm hạnh phúc đời người. Chị chọn ngày thu là mùa đẹp tuyệt vời nhất và có cảm hứng ngắn độc nhất vô nhị trong năm. Chị viết vô cùng tự nhiên, tuôn chảy loại nhạc điệu, cái nhạc điệu ngân vọng trong tâm địa như bên phê bình tài tình Nguyễn Đăng mạnh mẽ từng thừa nhận xét: “Thơ Xuân Quỳnh thoải mái và tự nhiên như đã gọi là thanh nữ thì yêu cầu sinh nhỏ đẻ loại vậy”.

Xem thêm: Dưới Thời Trần Thăng Long Trở Thành Thăng Long Thời Trần, Thăng Long Trong Thời Đại Lý Trần

Mở đầu bài thơ là cảm hứng không gian man mác thiếu hụt diệu vợi, bi hùng buồn: “Cuối trời mây trắng bay – Lá vàng thưa thớt vượt – phải chăng lá về rừng”. “Cuối trời” với “thưa thớt” đã va vào cõi lòng trắc ẩn, bạn nữ tính, nhạy cảm cảm trong phòng thơ. Và một câu hỏi đặt ra cứ ngỡ vu vơ phiếm chỉ dẫu vậy hàm chứa trong những số đó sự tin cậy êm ấm về phía rừng, phía thảm xanh dày phòng ngắt và ẩn đựng nhiều bí mật. Chắc rằng bấy giờ xúc cảm của Xuân Quỳnh mong mỏi tìm một chỗ tựa, điểm tựa nào kia tin yêu thương của cuộc đời. Với chính khoảng chừng giao mùa cuối ngày thu đã gieo vào chị, sát cánh đồng hành với chị để đi kiếm cái đích của hạnh phúc trong sự thảng thốt bao nỗi ước ao manh rất có thể chợt đến.

Mùa thu ra biển lớn cùng lá như một ước mơ mênh mang. Cùng khép lại khổ thơ đầu cùng với hình hình ảnh mùa thu - hoa cúc “như nỗi nhớ dây dưa” vào thơ Tế hanh khô khi “chỉ còn anh và em”. Một sự tiếc nuối nuối quá khứ “của mùa thu cũ” bỗng thức dậy từ xao cồn ngọn gió heo may. Cùng tiếp sẽ là “lối đi quen đột nhiên lạ - cỏ lật theo chiều mây”.

hai bạn trẻ quen - lạ như là một nhận thức thường trực, thường trông thấy nhưng đến cỏ lật - chiều mây đang nới rộng cái không gian gian ngợp trong nghịch cảnh cỏ thì dày xanh tin cậy chắc hẳn rằng mà mây thì mỏng dính trắng, xa vời, dễ trở thành đổi. “Đêm về sương ướt má - hơi lạnh qua bàn tay”. Sương ướt má - Sương xuất xắc giọt nước đôi mắt của trời. Chiếc bàn tay thường biểu lộ tình cảm, giao cảm thân mật của một ứng xử tiếp xúc giờ đang lạnh khá sương, tương đối thu. Nhưng với một khả năng như Xuân Quỳnh biết đồng ý vì chị biết sẽ là quy luật, dù chỉ là mơ hồ thoáng qua của một con người hay cả nghĩ.

Nghĩ các về dự cảm thiếu vắng mất đuối chị từ biết để nhấn ra: “Tình ta như mặt hàng cây - Đã qua mùa bão gió - Tình ta như mẫu sông - Đã im ngày thác lũ”. Thiếu hiểu biết sao vạn vật thiên nhiên cứ chực ùa vào vây bọc lấy Xuân Quỳnh mỗi một khi chị vấn đề như một bạn bạn đậc ân từ thuở “Thuyền và biển”.

Chị luôn ở tâm trạng sinh động, tươi tắn, hồn nhiên trong cuộc sống đời thường đời thường bao nhiêu thì biến động dữ dội một trong những khung cảnh thiên nhiên khi gặp trắc trở “như bão gió”, “như thác lũ” trong thơ bấy nhiêu. Chị đã xác định được cái tâm thế, sức sống của tình yêu trong số những hoàn cảnh ngặt nghèo để rồi đi qua, nhằm rồi lặng ổn. Bởi chị biết: “Mùa đi cùng tháng năm – Tuổi theo mùa đi mãi” - tiếp theo sau ý thức cùng sự mất mát là sự khẳng định, tin tưởng với hồ hết điều không mất, trong sự tuôn tung của thời hạn nghiệt ngã: “Chỉ còn anh với em - cùng tình yêu sinh sống lại”.

Chị ráo riết cố định một tinh thần trước thử thách thời gian như có lần chị ví “biết yêu thương anh cả khi bị tiêu diệt đi rồi”. Mơ ước tình yêu thương đó đồng hành với thay hệ trẻ, trẻ mãi: “Kìa bao người mếm mộ - Đi qua thuộc heo may”.

Xem thêm: Cùng Em Học Tiếng Việt Lớp 5 Tuần 14 Mới Nhất 2022, Top 10 Cùng Em Học Tiếng Việt Lớp 5 Trang 14 2022

“Thơ tình cuối mùa thu” nhưng không tồn tại chặng cuối của tình yêu. Do tình yêu luôn mới mẻ cùng với bao cung bậc cảm xúc. “Thơ tình cuối mùa thu” đang được music chắp cánh gồm da diết, bao gồm tiếc nuối cơ mà bừng sáng sủa lên hy vọng và khao khát bởi cao hơn nữa hết đó là thông điệp bạt tử của tình yêu, của sự việc sống muôn đời.